_____Con đường tôi đi đến trường len qua những ngôi nhà cổ nát, một trong số chúng đã cháy, đã sập và người ta đã dọn sạch không còn một viên gạch. Điều này có lẽ làm những người vô gia cư buồn hơn tất cả. Không còn nơi để họ có thể chui vào đó trú tuyết, uống rượu và đập phá quên đi cuộc đời này. Là tôi tưởng tượng khi nhìn bãi chiến trường thế thôi chứ họ có uống rượu trong đó thật không thì tôi cũng chưa tận mắt chứng kiến lần nào.
_____Bạn tôi cứ mắng sao không dẫn nó đi qua con đường nào sạch sẽ hơn mà phải xuyên qua hết bãi rác tới bụi rậm và có thể vài bãi sình nữa khi trời mưa. Nhưng tôi quen thế rồi, len lỏi đi vào nơi không ai mấy ai bén mảng tới. Có lẽ là tôi tìm chút hoang sơ cho tâm hồn mình giữa những ngôi nhà bê tông này.
_____Và cho dù bạn tôi có chê thêm nữa thì tôi vẫn gọi con đường thân quen của mình với cái tên dậy mùi Dưới tán tử đinh hương. Không có quá nhiều hoa tím, nhưng đủ thơm để át hết những gì còn lại. Mỗi lần đi qua, dù vội vã, cái mùi hương ấy vẫn len được vào lồng ngực tôi, mang một chút bình yên lạ vào tận sâu tâm hồn.
_____Lilac có nguồn gốc ở Hi-lạp hay Châu Âu và Châu Á tôi cũng không quan tâm lắm. Chuyện ngày xưa chàng công tước lừa tình người con gái nghèo để sáng sớm sau hôm an táng nàng những đóa tử đinh hương trên mộ từ tím hóa thành trắng tôi cũng chỉ vừa mới nghe. Người ta còn nói thêm là nếu chàng tặng nàng đóa Lilac thì có nghĩa là trời sẽ mưa hay đại loại thế vì mắt nàng sẽ ướt giọt chia li.
_____Lilac có lẽ đến Tomsk này theo dấu chân người di cư nếu coi nguồn gốc là Hi lạp. Và Sizhen' với nước Nga là biểu tượng của mùa xuân thì đúng hơn là câu chuyện tình buồn trên kia. Cứ mỗi độ xuân về hoa lại khoe từ sắc trắng trong veo cho đến sắc tím hoa cà nhung nhớ và làn hương trong trẻo xua đi cái nóng khí hậu lục địa kiểu Siberia này.
_____Tôi vẫn nhớ câu chuyện hồi thi tiếng Nga năm dự bị. Câu chuyện kể đôi vợ chồng nghèo sống trong vất vả. Người vợ luôn ao ước có chiếc lược đẹp để chải đầu mà người chồng vẫn không làm sao kiếm được. Ngày chàng mua cho nàng chiếc lược cũng là ngày nàng cắt mái tóc đi, để chàng không còn phải nghĩ ngợi nhiều nữa. Lược có nhưng tóc thì đâu còn. Có chút buồn nhưng họ vẫn hạnh phúc khi luôn nghĩ về nhau. Họ ôm nhau, nhìn ra cửa sổ, nơi đó đóa sizen đầu tiên đã nở, chút tím mênh mang và chút thoang thoảng đưa hương ...
__________________________
Cho một ngày mát có chút mưa, chút giông 15.06.2016.